Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

Re: # Fw : Fwd: VN ngay nay : Tôi di “mua” ch? ng? !!!

Dân tôi sao khổ thế này
 
In a message dated 3/15/2011 9:04:02 P.M. Eastern Daylight Time, lochuong65@yahoo.com.au writes:
 



--- On Tue, 15/3/11, quang hoa <trantang291@hotmail.com> wrote:
 Moi xem,


From: battuan@hotmail.com
Date: Tue, 15 Mar 2011 08:40:31 +1100

Xin gioi thieu mot dich vu moi la , tuyet voi !!!
NBT



 
Subject: [XOM_NHA_LA_YAMAHA] Fwd: Tôi đi "mua" chỗ ngủ !!!
Date: Monday, March 14, 2011, 8:13 AM

 






Đọc bài này,nhìn những hình ảnh "Ngủ công cộng" ở VN như thế này,tôi cũng muốn về VN "ngủ thử" xem sao !!!Chị tốn có 10.000 đồng Tiền Hồ($1 dollar !),Các Bà các Cô,cùng các Ông và các Trai tráng trong làng ngủ chung với nhau,chị chùm có cái mền thôi...thấy ấm cúng hạnh-phúc quá!!!


 


Tôi đi "mua" chỗ ngủ

 

10.000đ mua một chỗ ngủ, chuyện nghe lạ nhưng rất đỗi bình thường trên đất Sài Gòn. Những người đi mua ngủ hầu hết là dân "buôn thúng bán bưng", thu nhập bấp bênh, đồng thời lại đi sớm về khuya, nên chọn cách mua một chỗ ngủ là tiện và tiết kiệm nhất. Thế nhưng, xoay quanh giấc ngủ 10.000đ của họ còn có biết bao nhiêu chuyện khóc cười ra nước mắt.

Đi "mua" chỗ ngủ

Đêm Sài Gòn về khuya trở nên vắng lặng, chốc chốc lại có vài chiếc taxi chạy đi đón khách. Chúng tôi tiến về phía cầu Ông Lãnh trên đường Nguyễn Thái Học, Q.1, TP.HCM và kiên nhẫn chờ đợi những người đi mua chỗ ngủ.

Tôi i "mua" ch× ngç 
Ngôi nhà "bán" chỗ ngủ trên bến Chương Dương trông rất nhếch nhác…

Hơn 12 giờ đêm, xuất hiện một nhóm ba người phụ nữ, hai người dắt chiếc xe đạp cũ, chở lỉnh kỉnh đồ và một người đẩy chiếc xe bán hủ tiếu, thuốc lá tiến về một con hẻm.
Người phụ nữ đẩy xe hủ tiếu cho biết, cô tên là Bông, ở Quảng Ngãi vào, thường ngày cô bán nước giải khát, thuốc lá trên đường Trần Hưng Đạo, tối lại bán trứng vịt lộn đến khuya. Đi cùng với cô Bông, một người là chị họ, còn người kia tên là Hai, cả ba người đều ở Mộ Đức, Quảng Ngãi vào Sài Gòn cũng gần 3 năm.
Thấy tôi là người lạ, nhưng hơi tự nhiên, lại nói giọng rặt Bình Định cô Hai nói: "Khu này cũng nhiều người Bình Định mua ngủ lắm, nhưng hơn tháng nay tự nhiên chủ nhà khó tính, thấy người lạ vào nhất định họ không cho mua ngủ đâu. Mấy cô là người quen, tí nữa mấy cô vào, mà con không vào được thì phải chờ cô Bảy để vào cùng".
Quả nhiên như lời của cô Hai nói, chủ nhà dường như quen mặt mấy cô, họ đưa tay lấy tiền rồi mấy cô tiến vào bên trong cánh cổng.
Riêng tôi bị giữ lại không cho vào, đồng thời chủ nhà hỏi những câu vòng vo: "Đi mua ngủ với ai, ai là người quen trong này, cô Bảy nào, gọi ra đây nhận người rồi mới vào ngủ…". Tôi đành ngồi lại bên ngoài chờ cô Bảy về, hơn 2 giờ đêm chủ nhà kéo cổng tôi mới ra về.

Tôi i "mua" ch× ngç 
Cảnh mọi người chen chúc nhau ngủ trong một căn nhà trên đường Nguyễn Thái Học, Q.1, TP.HCM.

Đêm hôm sau, hơn 11 giờ đêm, tôi lại gặp một nhóm khác, một người đàn ông và ba người phụ nữ. Người lớn tuổi nhất là bà Lan ước chừng hơn 60 tuổi. Quê ở Bình Định vào Sài Gòn cũng gần 8 năm, đi bán hàng rong, không thuê nhà mà chỉ mua chỗ ngủ qua đêm.
Người đàn ông tên là Hùng trước kia làm nghề bơm, vá, sửa xe đạp, xe máy trên vỉa hè đường Trần Hưng Đạo, giờ đây chuyên đạp ba gác chở đồ cho những người buôn bán ở chợ. Biết tôi là đồng hương, cả ông Hùng và bà Lan có hứa nói đỡ với chủ nhà nếu như tôi không chờ được cô Bảy về.
Ngôi nhà nằm gần chốt dân phòng khu phố 2, đường Nguyễn Thái Học, trước cửa cánh cổng căn nhà, chủ nhà với vẻ mặt lạnh tanh đang thu tiền của nhóm người đi mua ngủ, trông ai cũng có vẻ mệt mỏi, phờ phạc. Phía trong có tiếng ồn ào, chủ nhà nói vọng vào: "Định phá nhà của người ta đó hả…".
Tôi dúi vào tay bà Lan 10.000đ nói với vẻ thành khẩn: "Bà nói giúp giùm con với, con bí quá phải vào đó ngay… Không biết chờ cô Bảy chừng nào mới về". Chủ nhà nhìn tôi rồi nói: "Vào đó chỉ ngủ thôi, đi lung tung bị đánh ráng chịu…". Tôi dạ một tiếng và đi về hướng nhà vệ sinh nơi có hơn chục người đang lố nhố xếp hàng.
200 người/80m2
Căn nhà rộng chừng 80m2, mọi người nằm ngủ như "xếp gạch", có người trải chiếu, có người nằm lăn cả ra nền gạch. Dưới ánh sáng lờ mờ, tôi nhẩm tính, hiện những người đang ngủ trong nhà có đến hơn 200 người. Đàn ông có, đàn bà có, tất cả họ đều là những người "buôn thúng bán bưng".

Tôi i "mua" ch× ngç

Ngôi nhà kín như bưng, không cửa sổ, không quạt máy. Thỉnh thoảng trong đám người mua ngủ, có người phe phẩy chiếc quạt giấy làm dịu cái nóng và xua bớt tiếng muỗi kêu bên tai. Phần còn lại đều trùm chăn kín mặt, mặc kệ cho nóng nực hay muỗi kêu, cố ngủ lấy sức để ngày hôm sau còn làm việc.
Ông Hùng xếp đặt chỗ ngủ xong, ra cửa hút điếu thuốc. Tôi cũng nhỏm dậy theo ông ra cửa xin điếu thuốc và nghe ông tâm sự: "Đời làm thuê mà, bạ đâu ngủ đó cũng được. Nhưng từ ngày bị bọn xì ke xin đểu tiền tôi cũng sợ, không dám ngủ ngoài công viên hay góc chợ nữa, lỡ gặp lại bọn nó, nhiều lúc không có tiền nó làm bậy cũng khốn, thôi thì tốn 10.000đ để được yên thân".
Ông Hùng còn cho biết, ông sống ở đất Sài Gòn hơn 5 năm thì đã mua chỗ ngủ gần 3 năm, tính ra số tiền mua chỗ ngủ phải hơn chục triệu. Ông bày tỏ: "Mất 10.000đ nhưng cũng chỉ ngủ được vài tiếng đồng hồ, 5 giờ sáng đã phải dậy để chở thuê cho người ta".
Trước khi vào ngủ ông Hùng dặn dò thêm: "Có gì quý giá, cất giữ cho cẩn thận, ở đây đông người lắm, đủ các thành phần không biết "bốc hơi" lúc nào đâu…". Gần 2 giờ sáng, căn nhà càng chật chội hơn, quang gánh, thúng giỏ của những người mua ngủ bỏ dọc lối đi thêm phần cho không khí ngột ngạt.

Tiếng ngáy, tiếng rên, tiếng ú ớ, tiếng lảm nhảm… của những người mơ ngủ làm cho căn phòng càng trở nên hỗn tạp. Nhiều người giật mình tỉnh giấc phải nằm nghiêng mình để dễ thở hơn một chút. Hơn 2 giờ sáng nhưng căn phòng vẫn còn người vào, họ lảo đảo tìm chỗ rồi chui vào ngủ, nhìn ai cũng lem luốc, phờ phạc… 

Căn nhà chứa hơn 200 người mua ngủ nhưng chỉ có một nhà vệ sinh chung. Nhìn mọi người đang nhốn nháo chờ đến lượt mình, tôi thật ngán ngẩm. Đang lững thững bước ra, bỗng có vài người chen vào trước mặt mình, trong bộ dạng ngái ngủ cứ thế họ đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Một người phụ nữ trong số những người đang "xếp hàng" chờ vào nhà vệ sinh cho biết: "10.000đ mua ngủ là tính luôn cả đi vệ sinh, nếu không tranh thủ "chen lấn", chờ đến giờ cao điểm thì đi cả ra quần…". Vừa nói dứt lời người phụ nữ ấy đã vội vã chen lấn để xếp hàng như sợ ai đó chiếm mất chỗ của mình.

 

 





 

__._,_.___
Recent Activity:
.

__,_._,___

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét