Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010

Cảnh đời đắng của thiếu nữ sa chân vào 'tổ quỷ'


Thứ ba, 30/11/2010, 17:07 GMT+7

"Một ngày tôi phải tiếp 15 khách, đến nỗi người không ra người, chảy máu, đau đớn cùng cực. Có khách còn dùng roi điện đánh đến ngất xỉu, rồi cướp hết tiền", cô bé 17 tuổi tâm sự về những ngày lỡ chân rơi vào cạm bẫy của bọn buôn người.
Đoạn trường đẫm nước mắt của những cô gái bị bán

Sinh ra trong một gia đình H'mông nghèo khó ở tỉnh Tuyên Quang, tuổi thơ của Như cũng đầy ắp nước mắt. Bố không lo làm ăn, suốt ngày chỉ rượu chè, cờ bạc, đánh đập mẹ. Không chịu được mãi cảnh sống như thế, mẹ cô đã bỏ nhà ra đi khi cô bé chỉ học lớp một còn em trai thì học mẫu giáo.

Không lâu sau thì cả bố và mẹ đều đi bước nữa, người Nam, kẻ Bắc. Như muốn theo mẹ cũng không được vì dượng thường đánh mẹ, lại có ý đồ xấu, nhắn tin sàm sỡ với cô bé. Thế nhưng ở với cha cũng không xong, cô và em trai thường xuyên bị dì, thậm chí cha đánh.

Bế tắc trước cuộc sống ấy, cô bé đã bỏ nhà xuống Hà Nội tìm việc. Ở đây, cô quen và yêu một người bạn trai qua mạng. Những tưởng cuối cùng hạnh phúc cũng sẽ mỉm cười với cô. Nhưng chỉ sau 3 tháng về sống với nhau như vợ chồng, cả hai đã chia tay. Người con trai ấy đã đưa cô về trả cho bố và dì, mặc cho cô van xin được sống cùng gia đình anh, dù không được anh yêu.

àdf
Đến với Ngôi nhà bình yên, các chị em được tư vấn học nghề. Ảnh: P.N.

"Tôi đã uống thuốc ngủ nhưng rốt cuộc vẫn phải sống. Tôi như điên dại, ngông cuồng, không sợ điều gì hết bởi trên đời này chẳng còn còn gì ý nghĩa nữa. Một lần nữa tôi lại chọn cách bỏ nhà đi", Như tâm sự.

Và số phận đã đưa đẩy cô gặp một người đàn ông tên Minh, đóng vai một người "cứu net". Người này muốn thuê cô lên Lào Cai bán hàng quần áo giúp em gái. Cứ tưởng thật, cô đi theo không ngờ bị vào nhà chứa ở tận Trung Quốc. Mỗi ngày cô phải tiếp đến 15 người khách, đủ mọi hạng người. Bị chảy máu, người đau ê ẩm, bị sốt mà vẫn không được tha. Có lần gặp phải người khách hung dữ, cô còn bị đánh bằng roi điện, máu me be bết rồi bị lấy hết tiền.

"Cơm ở đó họ nấu nhão như cháo, ăn rất đói. Thịt lợn để hàng tháng cứng như đá, bỏ vào nấu chung với các loại rau và đồ ăn hỗn độn, thập cẩm. Ai có ý định trốn thì bị đánh đập dã man. Có lần, tôi chứng kiến một chị bỏ trốn về Việt Nam bị đánh và chém chết bằng một con dào dài một mét", Như kể lại.

Sau đó, cô gái trẻ mắc phải căn bệnh khó chữa. Nhân cơ hội đó, cô xin bà chủ chứa cho về Việt Nam chữa bệnh, nói dối là có vài người bạn muốn sang làm gái. Cũng nhờ thế cô thoát khỏi địa ngục, rồi được đưa đến Ngôi nhà bình yên ở Hà Nội tạm lánh.

"Tôi từng cảm thấy cô đơn, tuyệt vọng, bóng tối vây quanh và nỗi sợ hãi luôn ám ảnh. Có những khi chạy mãi mà không tìm thấy lối thoát, chỉ thấy con đường mịt mù và xa tít tắp trước mắt. Đó là quãng thời gian tôi sống như địa ngục ở nơi đất khách quê người", Như tâm sự.

Cũng giống như cô bé Như, nhiều nạn nhân của bọn buôn người trở về gặp phải nhiều khó khăn về tâm lý. Nhiều người đêm ngủ thi thoảng vẫn giật mình tỉnh giấc vì mơ thấy mình bị tra tấn dã man, bị đuổi đánh. Có người có những biểu hiện không bình thường, nói những điều không có thật, tự tưởng tượng ra một người để gọi điện thoại..., bà Lê Thị Thủy, đồng Giám đốc dự án Ngôi nhà bình yên (Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam) chia sẻ tại buổi tổng kết dự án, diễn ra sáng nay, tại Hà Nội.

Trong năm 2010, dự án đã hỗ trợ cho gần 100 chị em từ 32 tỉnh, thành bị buôn bán. Phần lớn họ do hoàn cảnh gia đình khó khăn hoặc thiếu sự quan tâm chăm sóc của gia đình hoặc nhẹ dạ cả tin, không biết tự bảo vệ mình nên bị kẻ xấu lừa gạt, sa chân vào cạm bẫy của kẻ buôn bán người.

"Các nạn nhân trở về hầu hết đều có biểu hiện tâm lý phức tạp, thất thường, trầm cảm, bị ám ảnh bởi quá khứ, cảm giác tội lỗi và có cái nhìn bi quan về tương lai. Các em thiếu tự tin, mất hy vọng và cảm thấy cô độc, dễ nổi nóng, coi rẻ giá trị bản thân", bà Thủy nói.

Không những thế, một số em lại có trạng thái tâm lý không ổn định, sống khép kín, có trường hợp bất cần đời, không thích tuân thủ những chuẩn mực chung trong cuộc sống, trong mối quan hệ với người xung quanh. Bản thân các nạn nhân có thời gian sống trong các nhà chứa, quen với các trận đòn roi, dọa dẫm của chủ chứa nên các em có biểu hiện lạnh lùng, vô cảm hoặc thái độ lỳ lợm, thiếu sự hợp tác khi trở về.

Chính vì thế, việc tư tấn tâm lý để giúp các nạn nhân trở lại trạng thái ổn định là một thách thức rất lớn.

"Các chị em cũng được hỗ trợ nơi ăn ở, bảo vệ an toàn, chăm sóc y tế, hỗ trợ về pháp lý. Đồng thời, cũng được tư vấn học nghề, học văn hóa để giúp chị em tái hòa nhập cộng đồng", bà Thủy chia sẻ.

Bên cạnh đó, cũng nhân dịp này một triển lãm mang tên Chốn bình yên sẽ diễn ra tại Trung tâm Phụ nữ và Phát triển (Thụy Khuê, Hà Nội). Thông qua đó, những người làm dự án mong muốn đem đến cho người xem cái nhìn toàn diện hơn về thực trạng buôn bán phụ nữ, trẻ em tại Việt Nam. Đó là những câu chuyện chân thực, xót xa của các nạn nhân về những nỗi đau mà họ đã trải qua, khát vọng được trở về tái hòa nhập cộng đồng. Đồng thời triển lãm mong muốn gửi thông điệp về sự cảm thông, chia sẻ, giúp đỡ của cộng đồng với các nạn nhân.

Nam Phương


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét