Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011

Tin thêm vụ bắn thẳng vào mặt cô gái 20 tuổi trên taxi

12/05/2011 06:34

(VTC News) - Hiện Phòng cảnh sát hình sự Công an Hà Nội đã thu giữ 4 khẩu súng (3 súng bắn đạn hoa cải và 1 khẩu súng tự chế bắn đạn thể thao).
Tin liên quan

» 20 cảnh sát truy bắt kẻ bắn cô gái 20 tuổi trên taxi
» Cô gái 20 tuổi trên taxi chết vì bị bắn thẳng vào mặt
» Làm rõ nghi phạm bắn trúng mặt cô gái 20 tuổi trên taxi

Ngày 11/5, Phòng cảnh sát hình sự, Công an TP Hà Nội cho biết, liên quan đến vụ nhóm sát thủ truy sát cô gái 20 tuổi trên phố Xã Đàn, cơ quan này đã thu giữ thêm 2 khẩu súng.

Theo đó, hai khẩu súng này là do một đối tượng sau khi biết cơ quan công an đang ráo riết truy tìm hung thủ và tang vật vụ án nên đã tự nguyện mang đến giao nộp. Tính đến thời điểm hiện tại, Phòng cảnh sát hình sự Công an Hà Nội đã thu giữ 4 khẩu súng (3 súng bắn đạn hoa cải và 1 khẩu súng tự chế bắn đạn thể thao) là tang vật của vụ án.


Mở rộng điều tra, cơ quan Công an cũng đã làm rõ lai lịch, nhân thân của đối tượng Dương Ngọc Quỳnh (25 tuổi) ở tại thị trấn Cầu Gồ, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang. Đây là đối tượng cuối cùng có tham gia vào nhóm 9 đối tượng với vai trò là thủ phạm, đi xe máy rượt đuổi, bắn vào chị Nguyễn Thị Liên và tài xế xe taxi rạng sáng ngày 29/4.

Tin thêm vụ bắn thẳng vào mặt cô gái 20 tuổi trên taxi
Đối tượng Dương Ngọc Quỳnh bị cơ quan Công an bắt giữ.

Hiện cơ quan công an đã bắt giữ được 8/13 đối tượng vì các hành vi giết người, không tố giác tội phạm, gây rối trật tự công cộng và đang tập trung truy bắt các đối tượng còn lại liên quan đến vụ án.

Trước đó, theo điều tra của cơ quan Công an, chị Nguyễn Thị Liên (SN 1991) trú tại 782-H16 Tân Mai, quận Hoàng Mai có vay 10 triệu đồng của Lưu Văn Đức (SN 1987) trú tại Mộc Bắc, Duy Tiên, Hà Nam. Sau đó Đức đã liên lạc để đòi Liên nhiều lần nhưng không được.

Ngày 28/4, Đức rủ Mạnh Cường và Cao Cường đi xe máy đến nhà Liên để đòi tiền nhưng không gặp. Các đối tượng đã về nhà Cao Cường lấy vũ khí, tìm chị Liên để "thanh toán" nợ nần.

Tin thêm vụ bắn thẳng vào mặt cô gái 20 tuổi trên taxi
Hai khẩu súng tang vật đã bị thu giữ.

Đến khoảng 1h sáng ngày 29/4, các đối tượng phát hiện chị Liên đi xe taxi hãng Thành Công do anh Bùi Mạnh Quân (SN 1989) trú tại ngõ 85, Bảo Linh, Phúc Tân, Hoàn Kiếm điều khiển trên đường Kim Liên. Khi đến trước nhà số 488 phố Xã Đàn, bọn chúng đã ép xe, dùng súng bắn đạn ghém bắn vào thái dương bên phải đầu chị Liên, và vào trán anh Quân.

Chị Liên được một người bạn ngồi cùng trên xe đưa đi cấp cứu nhưng đã tử vong ngay sau đó. Lái xe Quân bị thương nặng cũng được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện Việt Đức hiện vẫn chưa thể hồi phục.

Quang Tùng

# Xây Câ`u Thày Cha.y



# Xây Cầu Kiểu Này Thày Chạy Thiệt, Chẳng Thấy Cốt Sắt Ở Đâu

Chuyện rợn người ở nghĩa địa chôn toàn thanh niên

12/05/2011 06:30

(VTC News) - Tôi được chứng kiến một cảnh tượng hết sức bi thương: Giữa thời bình mà trên sườn đồi này có hơn 400 ngôi mộ chôn san sát, sơ sài, toàn là thanh niên.

Phía sau Thành phố Hạ Long xinh đẹp, thơ mộng là một đại dịch ma túy, HIV/AIDS kinh hoàng mà ít ai có thể tưởng tượng nổi. Bão tố ma túy, AIDS đã tràn qua, cuốn đi hàng ngàn mạng người ở thành phố biển. Đọc những con số thống kê đã thấy khủng khiếp lắm, nhưng đặt chân ra những nghĩa địa, thì thực sự ngỡ ngàng, ngoài sức tưởng tượng.

Tại thành phố này, những cái chết trẻ, những vòng hoa trắng dường như đã trở thành đề tài cũ kỹ, nhạt nhẽo, không mấy ai bận tâm.

Chuyện rợn người ở nghĩa địa chôn toàn thanh niên
Một góc nghĩa trang Đèo Sen, nơi chôn toàn người chết trẻ vì nghiện, AIDS. 

Thậm chí mới đây, một con nghiện, có HIV đã chết hoành tráng bằng cách quấn chăn bông vào người rồi tẩm xăng đốt, nhưng cũng chẳng khuấy động dư luận được chút nào.

Buổi chiều giông gió, đất trời u ám. Mây xám sà xuống nghĩa trang Đèo Sen. Quản trang Đặng Văn Quang bổ từng nhát búa xuống nền đá ong chát chúa. Đất đá hất lên mỗi lúc một nhiều, tấm lưng còng người quản trang mất dần trong lòng đất, trong bạt ngàn những ngôi mộ, những vòng hoa và những lớp cỏ khô héo hắt ảm đạm.

Chiếc xe ca cũ kỹ hồng hộc nhả khói đen xì, oằn mình bò lên đồi, phía trước xe gắn vòng hoa trắng. Đám nam thanh nữ tú nhảy xuống túa lua. Mấy cô gái ăn mặc thời trang, son phấn lòe loẹt. Các cậu trai khuôn mặt ngơ ngơ, đôi mắt đờ đẫn. Trông họ giống đói thuốc hơn là buồn vì thằng bạn nghiện vừa qua đời.

Chuyện rợn người ở nghĩa địa chôn toàn thanh niên
Chuyện rợn người ở nghĩa địa chôn toàn thanh niên
Một buổi chiều ở nghĩa trang Đèo Sen, tôi được chứng kiến 2 đám tang của người chết trẻ. 
 

Chỉ có vài người đeo khăn tang. Chẳng ai buồn nhỏ nước mắt. Chiếc quan tài rẻ tiền thả xuống hố. Tiếng chuông đồng kính coong. Đất đá ào ào đổ xuống. Mấy cậu thanh niên thể hiện tài nghệ bằng cách xếp hàng rồi ném chuyền gạch ba banh đến chỗ chôn quan tài xếp thành mộ. Các cô gái hò reo cổ vũ xem ai bắt gạch giỏi. Mỗi khi bắt trượt, viên gạch vỡ vụn họ lại ôm bụng cười hô hố.

Mộ đắp xong, những vòng hoa cúc trắng được đặt lên. Đọc các dòng chữ trên vòng hoa nghe nghèn nghẹn: "Gia đình cậu viếng cháu"; "Bạn cùng học thương viếng linh hồn bạn"; "Anh kết nghĩa thương viếng em"…

Chuyện rợn người ở nghĩa địa chôn toàn thanh niên
 

Mấy cô cậu thanh niên túa ra tứ phía tìm mộ bạn bè. Một cô nói giọng the thé: "Hôm nọ tao mải đi tua ngoài biển, con bạn chết mà không kịp về viếng. Không biết mộ nó ở đâu mà cắm cho nén hương để nó bớt lạnh lẽo".

Một cậu chõ miệng nói thật to: "Tháng trước thằng Tiến "Lợn" chết. Tổ mẹ! tao đói thuốc quá, muốn đi đưa ma nó mà không đứng đậy được. Giờ cũng chưa biết nó nằm đâu. Mồ mả lắm thế này tìm sao được".

Chiếc xe ca cũ kỹ nổ máy, thả dốc trôi nhẹ. Gia đình nọ đã trút xong tội nợ.

Chuyện rợn người ở nghĩa địa chôn toàn thanh niên
Khắp nghĩa trang là những vòng hoa trắng, những lọ hoa trắng. 

Quản trang Đặng Văn Quang kê cổ chai nước khoáng vào thành mộ, đập bốp một cái rồi ngửa cổ tu ầng ậc. Anh kể: "Thành phố Hạ Long có 3 nghĩa trang nhân dân là Dốc Khế, Hà Khẩu và Đèo Sen. Trước năm 1998 là những nghĩa trang tự phát, sau được Công ty Môi trường đô thị Hạ Long tiếp quản".

Nghĩa trang Đèo Sen lớn nhất, gồm ba ngọn đồi. Một ngọn đồi xây dựng khang trang, ở đó gồm những ngôi mộ của nhà giàu, dòng họ, đã cải táng, một ngọn đồi chôn toàn người theo đạo. Khu đồi thấp hơn, rộng mêng mông, mới quy hoạch đáng buồn lại toàn mộ người chết trẻ.

Chuyện rợn người ở nghĩa địa chôn toàn thanh niên
Anh Quang nhặt gạch đắp lên ngôi mộ bị nước cuốn hết đất để người chết đỡ lạnh lẽo. 

Anh Quang tiếp: "Những năm 1998-1999 nghĩa trang mới chỉ lác đác vòng hoa trắng, thế nhưng, từ năm 2002 trở lại đây không ngày nào không có đám ma vòng hoa trắng, có ngày tới 6 đám. Cứ 4 đám ma thì có 3 đám chết trẻ, chủ yếu là chết do tiêm chích ma túy, AIDS. Bây giờ khu đồi này đã có 6.000 ngôi mộ".

Để minh chứng cho lời nói của mình, anh dẫn tôi sang phía sườn đồi bên kia, nơi đó mới được mở rộng nên chôn toàn những người mới chết.

Tôi được chứng kiến một cảnh tượng hết sức bi thương: Giữa thời bình mà trên sườn đồi này có hơn 400 ngôi mộ chôn san sát, sơ sài, toàn là thanh niên. Có ngôi mộ được xếp gạch xỉ vuông vắn, có ngôi xếp bằng những hòn đá xám xịt. Trên mộ cắm mảnh bia sắt sơn đen chữ trắng, ghi họ tên, ngày sinh, ngày mất. Chẳng nấm mồ nào có nổi một nén nhang nhả khói. Đến nắm đất để cắm hương cũng bị những cơn mưa xối đi cả.

Chuyện rợn người ở nghĩa địa chôn toàn thanh niên
Nhiều nấm mồ mà bia chỉ có mỗi cái tên thế này. 
Chuyện rợn người ở nghĩa địa chôn toàn thanh niên
Nhiều nấm mồ còn chẳng có nổi cái tên. 

Hầu hết các nạn nhân mới chỉ từ 20 đến 30 tuổi, vài tấm bia ghi năm sinh 1992, 1993. Khuất trong bụi cỏ là tấm bia ghi mỗi chữ to tướng "Tuấn", một tấm viết "Hiền". Tấm bia gỗ cắm trên một ngôi mộ đã gục xuống vì mục ruỗng, anh Quang lật lên song không đọc được trên đó ghi những gì.

Anh chỉ biết rằng, đây là mộ của một người tù bị chết vì AIDS, người ta đưa về đây chôn. Từ khi chôn đến nay, đã 3 năm rồi mà không thấy người nhà đến nhận. Ngôi mộ không có bát hương, chỉ có những ngọn cỏ gầy héo đan nhau chằng chịt. Mấy chân hương cắm vung vãi cháy hết đã mốc khô tự thuở nào. Đó là những cọng hương của người nhà những ngôi mộ mới đắp bên cạnh cắm vào với hy vọng "ma cũ đừng bắt nạt ma mới".

Anh Quang chỉ tôi tấm bia ghi: "Lưu Văn Thành, sinh: 25-11-1981…". Anh bảo cậu Thành này là cháu anh, đứa con trai duy nhất của một cán bộ cấp cao trong tỉnh, rất thông minh, học giỏi. Cậu ta từng là sinh viên đại học, song nhà trường phát hiện nghiện ngập nên đuổi học. Bố đưa vào trại cai nghiện, nhưng mẹ thương con lén mua thuốc phiện cho hút. Cả ngày gã chỉ có mỗi việc là hong hóng ngồi chờ ăn và chích xì ke. Đến khi gã chích hết ngôi nhà ba tầng mặt phố mọi người mới biết gã đã dính AIDS tự lúc nào.

Trước khi chết, hắn cầm tay mẹ và nói lời hối tiếc duy nhất cuộn lên từ gan ruột: "Chưa gặp được đối thủ đấu cờ, con chết mà không nhắm mắt".

Chuyện rợn người ở nghĩa địa chôn toàn thanh niên
Trước khi chết, anh chàng này chỉ có một lời trăng trối với mẹ: "Chưa gặp được đối thủ đấu cờ, con chết mà không nhắm mắt". 

Nhổ bụi cỏ um tùm trên một ngôi mộ hoang lạnh, ông Thông – người đã có thâm niên 23 năm gắn với nghĩa trang Đèo Sen bùi ngùi: "Cả đời tôi đã chôn đủ loại người, đủ lứa tuổi, đều hết sức thảm thương, song có một trường hợp thê thảm không thể tưởng tượng nổi mà tôi chứng kiến tường tận từ đầu đến đuôi, đó là một nhà có 5 người chết vì ma túy, HIV/AIDS.

Vợ chồng nhà này có 4 con trai, một con gái. Thế nhưng, cả bố và 4 cậu con trai cùng nghiện, cùng có HIV. Gia đình họ sống dưới thuyền, ngoài làng chài Sa Tô nên nghèo lắm, chẳng có gì đáng giá 10 ngàn đồng.

Trong hai năm, cả 4 thằng con trai đều chết. Khi chôn thằng con cuối cùng, bà mẹ không còn nước mắt để khóc nữa, ông chồng thì đói thuốc vật vã, cắm cả đầu xuống huyệt.

Đầu năm nay bà ta lại đưa xác chồng lên nghĩa trang rồi bỏ đấy như tống khứ của nợ. Chúng tôi phải chôn hộ. Từ bấy đến nay không thấy bà ta và cô con gái quay lại nghĩa trang, nghe nói họ lên thuyền đi ra biển rồi không quay lại nữa".

Còn tiếp…

Phạm Phạm

Ông chủ WikiLeaks được Úc trao giải thưởng hòa bình


TTO - Ngày 11-5, nhà sáng lập WikiLeaks Julian Assange đã được Tổ chức hòa bình Sydney (Úc) trao giải thưởng cao quý nhất của tổ chức này, Huân chương vàng hòa bình Sydney, vinh danh "sự can đảm khác thường theo đuổi và bảo vệ quyền con người" của ông.

Những người được trao giải trước đây bao gồm cả Nelson Mandela và Đạt Lai Lạt Ma.

>> Read this on Tuoitrenews.vn
>> Steven Spielberg làm phim về WikiLeaks
>>
 Julian Assange: "Nhân vật của năm"

Nhà sáng lập WikiLeaks Assange đã được trao giải thưởng hòa bình cao quý của Úc. Dòng chữ trong ảnh: WikiLeaks-cho chúng ta sự thật mà mọi kẻ khác từ chối - Ảnh: AFP

Assange, một cựu lập trình viên và hacker máy tính người Úc, hiện đang ra hầu tòa ở Anh để tránh bị dẫn độ về Thụy Điển, nước đang truy nã ông với các tội danh quấy rối tình dục.

Mặc dù là một giải thưởng thường niên, Tổ chức hòa bình Sydney mới chỉ trao ba huy chương vàng trong lịch sử 14 năm của giải, phần thưởng cao quý nhất của họ, cho các nhân vật Đạt Lai Lạt Ma, Nelson Mandela và lãnh tụ Phật giáo người Nhật Daisaku Ikeda.

Tổ chức này vinh danh lòng quyết tâm của Assange tìm kiếm sự minh bạch và trách nhiệm giải trình từ các chính phủ trên toàn thế giới.

Trong thông báo trao giải, Tổ chức hòa bình Sydney, nói những cố gắng của Assange đã thách thức "nhiều thế kỷ những lề lối cũ về việc bảo vệ bí mật của các chính quyền". "Bằng cách đấu tranh vì quyền được biết của mọi người, WikiLeaks và Julian Assange đã tạo ra tiềm năng về một trật tự mới trong ngành báo chí và trong thời đại tự do thông tin", AFP dẫn lời người sáng lập tổ chức Stuart Rees.

Assange là nhà sáng lập WikiLeaks, một trang web đã gây được sự chú ý trên toàn cầu vì đã công khai hàng nghìn công hàm trong đó các nhà ngoại giao Mỹ đưa ra nhiều quan điểm rất phi chính thống về các nhà lãnh đạo trên toàn cầu, nhiều bức điện khiến Washington rất bối rối.

WikiLeaks cũng tiết lộ hàng loạt tài liệu mất về những cuộc chiến ở Afghanistan, Iraq và nhiều vấn đề khác. Assange bị bắt giữ tại London theo yêu cầu của Thụy Điển với Anh hồi tháng 12-2010 và hiện đang được bảo lãnh để tại ngoại chờ phán quyết cuối cùng của tòa án Anh có cho phép dẫn độ ông trở về Thụy Điển hay không.

H.MINH

# Có Còn Vui Ve? Không - GS Pha.m Minh Hoàng

Có còn vui vẻ không?

 

Vào trung tuần tháng 10/2002, nghĩa là 6 tuần sau khi khai giảng đại học niên khóa 2002-2003, ngành giáo dục Việt Nam đã cho công bố kết quả kỳ thi tuyển sinh đại học năm nay. Một kỳ thi hoàn toàn mới với chủ đích có một cái nhìn thật chính xác và khách quan trình độ học sinh trên cả nước. Chiếu theo các con số được thông báo, mọi người - từ các giáo sư lẫn phụ huynh đều chết lặng và phải đặt câu hỏi: phải chăng giáo dục nước nhà đang trên đà phá sản và bây giờ phải làm gì để cứu vãn tình hình nguy kịch trên.

Các con số đáng kinh ngạc!

 

Kỳ thi tuyển sinh này có một thay đổi lớn mà báo chí trong nước gọi là kỳ thi ba chung: chung ngày, chung đề và dùng chung kết quả. Các năm trước thì mạnh trường (đại học) nào trường đó tuyển theo đề của mình và theo lịch thi của mình. Tình trạng này tạo ra một phức tạp là thí sinh mất nhiều thời giờ lều chõng đi thi, đặc biệt là các em ở vùng sâu, vùng xa. Sự kiện này còn tạo ra tình trạng mất cân đối trong trình độ, trường ra đề quá khó, ngược lại trường khác thì quá dễ. Chính vì thế mới có cái "ba chung" này. Mục đích là có một cái nhìn tổng quan và chính xác về trình độ của các tân tú tài, nghĩa là có một cái nhìn sau 12 năm học tập ở bậc trung và tiểu học.

 

Trong kỳ thi tuyển sinh đại học chỉ có 3 môn tùy theo ngành mình chọn: hoặc toán, lý, hóa; hoặc toán, lý, sinh; hoặc toán, văn, ngoại ngữ,... Ở Việt Nam chấm trên 10 nên tối đa là 30, trung bình là 15. Và cái kết quả làm mọi người chết lặng là như sau:

 

- dưới trung bình (15 điểm): 86,6%

- từ 0 tới 10 điểm: 67%

- từ 0 tới 3 điểm: 17%

- 0 điểm: 125 thí sinh

 

21.479 em đạt 1,5 nghĩa là mỗi bài chỉ nửa điểm, 34.047 em đạt ba điểm nghĩa là mỗi bài 1 điểm. Các con số này càng trầm trọng hơn khi mọi người đều nhận xét là năm này đề dễ và "theo sát với chương trình lớp 12".

 

Sau khi công bố, hàng loạt các bài báo chạy các tít lớn: Một sự thật đáng rùng mình, Những con số nhức nhối, Cách dạy làm học sinh u mê, Phải thay đổi cách dạy và học,... Trong khi đó các quan chức nhà nước bắt buộc phải dấu kín kết quả xếp hạng của từng địa phương vì "đây là điều tế nhị".

 

Một lối dạy lỗi thời

 

Theo những người quan tâm đến giáo dục thì sở dĩ có tình trạng này là vì cách dạy của Việt Nam quá lỗi thời từ cả phẩm lẫn lượng. Nhiều ý kiến cho rằng học sinh bây giờ - ngay từ khi bước vào trường - đã phải tiếp thu một số lượng bài học quá lớn, với một nội dung quá tầm nên khi học xong, các em không còn nhớ là mình đã học cái gì, bởi lẽ các em không thật sự hiểu trong giờ giảng. Ðây là lý do tại sao rất nhiều cô cậu tú cầm trong tay mảnh bằng tú tài mà kiến thức, trình độ áng chừng chưa bằng một nửa với giá trị của bằng. Và hậu quả tức khắc là gục đầu cắn bút trong các kỳ thi vào đại học.

 

Một giáo sư về tâm lý đã kịch liệt chỉ trích kiểu học từ chương, sơ cứng của ngày hôm nay. Theo vị này thì muốn đất nước trở thành một nước công nghiệp trong thập kỷ tới thì phải có cách dạy nhằm phát triển tư duy độc lập cho học sinh, chứ không theo lối cũ sáo mòn. Với cách học hiện nay, học sinh lớp 12 chỉ học qua loa ở lớp và đặt trọng tâm vào các lò luyện thi, ở đó họ giải bài tủ, các em chỉ học thuộc lòng để đi thi. Nếu may mắn trúng tủ, đậu vào đại học, mai này các em cũng trở nên những cái máy dạy, cái máy làm và hoàn toàn không có một tư duy sáng tạo của riêng mình. Ra đời các em cũng chỉ rập khuôn theo những kiến thức nhồi nhét trong đại học, và khi gặp vấn đề lại bối rối vì không biết giải quyết theo ý nghĩ riêng tư, và có biết lại càng không dám. Ðó chính là lý do tại sao nước ta không thiếu các tài năng trẻ, đoạt nhiều giải thưởng quốc tế về toán, vật lý, robot... nhưng mãi vẫn thiếu hụt một tầng lớp có khả năng thay thế các bậc cha anh trong việc giải quyết các vấn đề tầm cỡ hơn.

 

Kinh doanh giáo dục và chạy theo thành tích

 

Tình trạng đào tạo kiểu "mì ăn liền" này không chỉ làm triệt tiêu óc sáng tạo, nhưng nó lại đẻ ra vô số các vấn đề khác trong xã hội, mà ta có thể kể đến là thương mại hóa giáo dục và bệnh thành tích.

 

Vì coi nhẹ việc học trên lớp 12 mà chỉ chú tâm vào các lò luyện thi nên ngày nay học sinh đổ xô đi học thêm. Học phí không phải là nhẹ, từ 300 đến 500 ngàn cho một môn với khoảng 10 tiếng một tuần, nhân với 3 môn đã tiêu béng tháng lương của một người có thu nhập trung bình. Bố mẹ lại phải oằn cổ ra đóng tiền, việc này đương nhiên nẩy sinh ra các tệ nạn khác như hối lộ, tham nhũng. Thầy giáo - mà nhiều người gọi là thợ dạy - thì tha hồ vét. Sáng dạy sơ sài ở trường rồi chạy tọt về nhà kèm 2 lớp, mỗi lớp 10 em là đủ gấp 10 lần lương căn bản. Có điều dạy như thế thì thày chỉ có thời giờ nhai đi nhai lại những bài tủ, học trò thì chép lấy chép để, hiểu được là may chứ giờ đâu mà nói chuyện tư duy sáng tạo. Quan sát việc "kinh doanh" này, một giảng viên đã phê bình rằng nếu con người coi việc giảng dạy như một hàng hóa thì người học cũng khó thoát khỏi tình trạng xem bằng cấp như một thứ có thể mua bán. Các em sẵn sàng quay cóp, gian lận và không được thì mua bằng. Ðiều này đã và đang là một nhức nhối không nhỏ.

Tuy nhiên nếu vấn nạn kinh doanh giáo dục này chỉ bùng phát từ khi cả nước xuống hố theo nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa thì cái bệnh thành tích nó đã lậm trong máu từ nửa thế kỷ nay. Sống trong nước ai nấy cũng đã nghe quá nhàm tai với những thành tích này thành tích nọ. Cái gì cũng đạt chỉ tiêu và đúng thời hạn cả. Giáo dục không phải là một ngoại lệ.

 

Chuyện kể một em bé lớp 2 về "than" với bố: "Bố ơi lớp con có 50 học sinh xuất sắc, chỉ có 4 đứa "tiên tiến" thôi". Một bé khác học mẫu giáo tự dưng không chịu đi học và nói rằng: "Cô con bảo ngày mai có đoàn kiểm tra đến lớp, nên đứa nào quậy phá thì ở nhà đi. Con quậy lắm nên bố mẹ khỏi chở con đến trường...".

 

Ðây chỉ là một trong muôn vàn chuyện của thực trạng "bệnh lý học đường" hiện nay: bệnh thành tích. Ðể có thành tích, để đạt chỉ tiêu, các cấp, ngành đã dùng mọi phương tiện bất chấp phương tiện ấy có phi giáo dục hay không. Từ cố ý để lộ đề thi cho đến chấm lệch điểm cho học sinh, mọi thứ đều có thể làm được miễn là kết quả phải "đạt chỉ tiêu". Lớp nào ít học sinh khá thì giáo viên bị kiểm điểm, kỷ luật, trường nào có tỷ lệ tốt nghiệp tú tài thấp thì sang năm bị cắt thi đua, khen thưởng. Cứ thế, từ dưới lên trên, mọi người, mọi ngành cùng đua chạy theo những thành tích giả tạo. Không ai còn lạ gì với con số 99%, 99,5% của trường này trường nọ tốt nghiệp loại khá, giỏi trở lên. Và ngày hôm nay đây cũng chẳng ai ngạc nhiên khi Bộ không dám cho công bố kết quả kỳ thi vào đại học của từng địa phương. Với tỷ lệ 87% dưới trung bình, 17% dưới 3 điểm, lỡ trúng phải trường mình bẽ mặt chết!

 

****

 

Có còn vui vẻ được nữa không ? Ðó là tựa một bài viết sau khi kết quả thống kê được công bố. Mọi người ai nấy đều bàng hoàng như qua cơn ác mộng và đều nhất trí với nhau phải thay đổi cách dạy và cách học. Nhưng thử hỏi làm thế nào thay đổi khi chính các nhà hoạch định vẫn còn đang loay hoay từ hơn 20 năm nay? Nội chỉ có chuyện sách giáo khoa trung học mà từ năm 80 đến nay đã 4 lần cải tổ mà cũng chưa xong. Cứ mỗi lần như thế thì lần sau lại "cải tổ" lần trước, có khi lại trở về với cái ban đầu. Thêm vào đó các vụ bê bối như Ðại Học Ðông Ðô (Hà Nội), Ðại Học Quốc Tế (Hà Nội) lại càng tạo nghi vấn về khả năng điều hành của Bộ. Ðó là chưa đụng đến nhiều vấn đề "căng" hơn nhiều như thu nhập giáo viên, cách đối xử bất công ở ngưỡng cửa đại học, tệ nạn bằng giả... Tất cả đều gom về một mối: đến khi nào xã hội còn đầy rẫy bất công, vẫn còn những "kế hoạch gia" đặt quyền lợi đất nước thấp hơn quyền lợi của mình và của băng đảng mình thì mọi cải tổ chỉ là các biện pháp chữa cháy tức thời.

 

Có còn vui vẻ được nữa không ? Câu trả lời chắc chắn là không. Nó đã không từ hai chục năm nay rồi. Nhưng tiếc thay đó chỉ là câu trả lời của người dân.

 

Phan Kiến Quốc

11/2002

 

Hình viên gạch mà Hồ Chí Minh ôm & sưởi ấm trong suốt mùa Đông tại Paris!

Hình viên gạch mà Hồ Chí Minh ôm & sưởi ấm trong suốt mùa Đông tại Paris được Đảng CS Pháp tặng Viện Bảo Tàng Hồ Chí Minh tại Việt Nam !!!



Viên gạch gì mà  "to" quá ... Hèn chi Bác mình sống qua mùa Đông !







free counters

Cháy chợ Việt Nam ở Ba Lan

Vân Anh, thông tín viên RFA tại Ba Lan

2011-05-11




Một vụ hỏa hoạn mới xảy ra hôm thứ Ba tuần này gây thiệt hại lớn tại khu chợ tập trung người Việt tại Ba Lan.







RFA PHOTO


Vụ cháy xảy ra hôm thứ Ba 10-05-2011 gây thiệt hại lớn tại khu chợ tập trung người Việt tại Ba Lan.



Mô tả  “Kho như vậy là cháy hết, vào thì người ta chưa cho vào” – một nhân chứng nói với RFA.



Theo như cảnh sát và lính cứu hỏa nhận định, phải mất thêm một ngày nữa, đám cháy mới thực sự được dập tắt. Và khi đó, ban điều tra mới có thể thâm nhập địa bàn nhằm tìm hiểu nguyên nhân hỏa hoạn.



Đám cháy bao trùm khu nhà kho với diện tích 10 ngàn mét vuông với khoảng trên dưới 100 kho hàng, mỗi kho chứa được 3 container hàng hóa. Tính toán ban đầu nói thiệt hại có thể lên tới hàng chục triệu đô-la.



Không rõ hệ thống báo hỏa và dập lửa tự động đã họat động ra sao. Bắt đầu từ 11 giờ sáng, theo như nhân chứng tiếp xúc với RFA mô tả thì tới khi khói đã lên cao, người ta mới thấy xe cứu hỏa có mặt:



“11 giờ 20 thì thấy cột khói, thấy cháy lớn. Sau đó khoảng 20, 25 phút xe cứu hỏa mới hụ còi đi đến.”



Nguyên nhân?

Theo dòng sự kiện, các phương tiện truyền thông Ba Lan liên tục đưa tin về đám cháy lớn hiếm thấy, ngay tại khu buôn bán tấp nập, xảy ra trong giờ làm việc cường độ của trung tâm bán sỉ vào loại lớn nhất Châu Âu.



Người ta nhớ lại vụ cháy tương tự, từng xảy ra gần 2 năm trước, với thiệt hại cũng không nhỏ:



“Bên đó là nơi chỉ có khoảng hai chục vị người Việt nhưng là những người mạnh về tiền, về hàng mới sang đo gửi hàng”.



Lại xuất hiện các hoài nghi về tiến trình xây dựng, về hệ thống phòng chống và ý thức trách nhiệm của những người làm việc trong vùng hỏa hoạn, từ người lao động tới ban quản lý.



Riêng các kênh truyền thông Ba Lan và một số dư luận ngoài lề có đặt hoài nghi về cái gọi là xung đột giữa các sắc tộc buôn bán trong khu chợ tuy chưa tìm ra lý giải lô-gích nào cho nghi vấn đó.



Tuy vậy, đám cháy làm người Ba Lan đào sâu lo ngại về các nguy hiểm tiềm ẩn quanh cộng đồng các hãng buôn nhỏ, nằm cách biệt với cộng đồng bản xứ, vận hành theo nguyên lý riêng mà đối với cả truyền thông hay dư luận Ba Lan vẫn còn xa lạ.



Vân Anh tường trình từ Ba Lan



Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.