Văn phòng Chính phủ ———— Hà nội, ngày 01 tháng 4 năm 2011 Các bạn bloggers Việt nam thân mến! Nhân ngày 01/4, tôi Nguyễn Tấn Dũng – Thủ tướng nước Cộng hoà XHCN Việt nam, Uỷ viên Bộ Chính trị Ban chấp hành Trung ương đảng CSVN, xin được nhân danh một thành viên mạng xã hộifacebook.com xin được gửi tới các bạn bloggers người Việt nam trong và ngoài nước lời chào trân trọng. Thưa các bạn, Trước sự phát triển như vũ bão của ngành Khoa học công nghệ thông tin đã tạo ra một cuộc cách mạng mới trong lĩnh vực truyền thông đặc biệt là mạng internet cùng với các mạng xã hội nổi tiếng như Twitter, Multiply, Facebook… đã giúp cho tôi có điều kiện lắng nghe các tâm tư, suy nghĩ của các bạn bè của mình trên mạng xã hội Facebook. Tôi hết sức tự hào khi tham gia mạng xã hội Facebook với tư cách thành viên (cho dù trang cá nhân của tôi do người khác phụ trách thay), chỉ tiếc một điều tôi chưa làm được blogger vì khả năng có hạn, mặc dù thỉnh thoảng các bạn vẫn thấy các bài viết rất dài của tôi trên báo chí nhưng nó chỉ là môt hình thức cho sử dụng bút danh mà thôi. Nhưng nhờ đó tôi cũng hiểu được rằng những suy nghĩ đó của bạn bè cũng phản ảnh những đòi hỏi mà đa phần đồng bào và chiến sĩ cả nước mong muốn, vấn đề đó đặt ra cho tôi những yêu cầu phải nỗ lực hơn nữa trong công việc của mình với cương vị người đứng đầu Chính phủ. Cũng qua việc theo dõi thông tin trên mạng xã hội và mạng internet, đặc biệt là thông qua các con tôi (cả dâu, rể) tôi cũng biết nguyện vọng chính đáng của đa số dân chúng và giới bloggers là đòi hỏi cải cách thể chế chính trị hiện nay theo con đường dân chủ hoá, đa nguyên đa đảng như các nước phát triển. Và cá nhân tôi cũng hiểu rằng đó là con đường duy nhất để đưa nước nhà đến chỗ thịnh vượng, hùng cường và nâng cao đời sống kinh tế, xã hội, văn hoá của toàn thể nhân dân Việt nam. Nhưng trong thực tế việc điều hành công việc của người lãnh đạo Chính phủ không cho phép tôi làm được điều đó, nó dễ như mọi người tưởng, vì nguyên tắc lãnh đạo của đảng tôi là "tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách". Các bạn có tin rằng tập thể Bộ chính trị hiện nay có 15 người mà duy nhất chỉ có một mình tôi biết cách sử dụng internet, đúng như các members thường nói là "Chịu không cãi nổi vì chúng nó đông và ngu lắm". Cũng nhờ vì vậy nên đã buộc dư luận xã hội đã phải cho rằng "Ông Nguyễn Tấn Dũng không làm Thủ tướng thì lấy ai làm?', điều đó hẳn các bạn cũng biết rõ điều đó. Thời gian vừa qua có một số người, một số bloggers, một số tờ báo cả lề phải và lề trái có những bài viết phê phán công tác điều hành kinh tế quá kém của Chính phủ mà tôi là người đứng đầu trong thời gian vừa qua. Mà theo bọn họ sau hơn 5 năm trong chức vụ Thủ tướng, vì sự ngu dốt, bất tài mà tôi đã đẩy nền kinh tế của Việt nam tới bờ vực của sự phá sản, điển hình nhất là vụ Vinashin với món nợ gần 4,5 tỷ USD. Lạm phát thì phi mã, chỉ số tiêu dùng thì tăng cao chóng mặt kéo theo đồng bạc VND mất giá từng ngày khiến dân chúng, đặc biệt là tầng lớp người lao động ăn lương khốn khổ v.v… Tình trạng này ngày càng gia tăng không có dấu hiệu kết thúc, nếu kéo dài dễ gây đến bất ổn xã hội tạo điều kiện cho một cuộc cách mạng Hoa gì đó trong tương lai gần. Theo tôi, đó là những suy nghĩ hiểu lầm thiển cận, nông cạn, chưa thấu đáo của những người còn nhẹ dạ và ấu trĩ trong chính trị. Tôi tin rằng nếu khi họ đã hiểu được suy nghĩ và những mục đích dẫn tới hành động như trên của tôi thì họ sẽ hết lòng ủng hộ. Xin đừng quên rằng "Đường xa mới biết Ngựa hay", nếu những người đó chịu khó so sánh thành tựu trong khâu phá hoại chế độ này giữa một mình cá nhân tôi và cả phong trào Dân chủ của các bạn thì sẽ rõ ai phá nhiều hơn ai? Như trên đã nói trong thâm tâm tôi và mọi người trong gia đình mong muốn và luôn ủng hộ cho cuộc cải cách thể chế chính trị ở Việt nam, nhưng với cơ chế hoạt động của đảng và nhà nước hiện tại, đặc biệt là lực lượng quân đội và công an luôn đề cao khẩu hiệu "Còn đảng thì còn tiền" thì tôi không có đủ khả năng và sự can đảm để làm một Elsin hay Gorbachev của Việt nam, vì không muốn mình thành một con tốt như ông Trần Xuân Bách thứ hai. Muốn vậy thì ngoài mặt tôi luôn phải tỏ ra độc tài, công an trị nhưng bên trong bằng mọi cách tôi bằng mọi cách cố làm cho xã hội bất ổn, lòng dân ngao ngán bằng các quyết định, chỉ thị, nghị định loạn tùng phèo kể cả vi phạm Hiến pháp, như các vụ án CHHV, vụ án Hà giang… , hay như vụ ra Chỉ thị 11 cấm kinh doanh vàng miếng và đô la chợ đen đã đi ngược lại mong muốn của dân chúng và gần đây tôi đã chỉ thị dừng chặn một số trang mạng trong đó có mạng xã hội Facebook là một ví dụ. Đây là tôi đang áp dụng chước "Ném sâm củ" của Trung quốc, mà họ đã từng áp dụng trong việc đối phó với Việt nam trong giai đoạn 1978-1989, nghĩa là theo họ lúc ấy cho rằng không có cách gì phá kinh tế của Việt nam hữu hiệu bằng nuôi và tẩm bổ cho mấy đồng chí lãnh đạo Việt nam sống lâu để phá, so với bom nguyên tử, hay động đất 9-10 độ ricte hay song thần Tsunami v.v… hiệu quả gấp hàng trăm lần. Nhân dịp ngày 01/4, theo gợi ý của con gái tôi, tôi xin viết ít dòng dưới dạng thư ngỏ gửi các bạn bloggers người Việt trong và ngoài nước để chia sẻ cũng như bầy tỏ thiện chí và suy nghĩ thật của mình về những vấn đề mà các bạn đang quan tâm tới vận mệnh đất nước và dân tộc. Đồng thời đề nghị các bạn hãy ủng hộ để tôi tiếp tục ở vị trí Thủ tướng – Người đứng đầu Chính phủ để hoàn thành nhiệm vụ với tổ quốc và dân tộc. Xin gửi các bạn lời chào đoàn kết và chúc các bạn sức khoẻ, may mắn. Thân mến. (Đã ký) Nguyễn Tấn Dũng Thủ tướng Chính phủ Nước CH XHCN Việt nam P/s: Đây là bức thư do các đồng chí trong Ban thư ký của Thủ tướng đã viết theo chỉ đạo của tôi, do vậy có thể không phản ảnh quan điểm của tôi, xin được nói rõ để tránh phền hà cho cá nhân và gia đình.(NTD) (*) Nhân ngày Cá tháng Tư —————– *Đây là trang Blog cá nhân của Kami. Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á châu Tự do RFA |
Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011
Thư của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gửi các bloggers Việt nam (*)
“Tướng : tù với lính…”
LTG: Mặc dù có thể lên trực thăng để vể Sài Gòn trước lúc Phan Rang chưa bị Cộng quân tràn ngập, hoặc bay ra hạm đội Mỹ, nhưng hai vị Trung tướng Nguyễn Vĩnh Nghi và Chuẩn tướng Phạm Ngọc Sang đã chọn ở lại với anh em binh sĩ trong những giây phút cận kề nguy khốn nhất, cho đến khi rơi vào tay giặc. Những vị tướng đã chết để bảo toàn danh tiết, không đội trời chung với giặc Cộng. Những vị tướng đồng cam cộng khổ, cùng sống chết với đồng đội thuộc cấp trong ngục tù CS man rợ. Tất cả đều là anh hùng: Tưởng niệm Tướng Phạm Ngọc Sang (Người thề quyết trụ Phan Rang Lý tưởng vì dân trọn nghĩa tình Tháng 4/ 2003 Hồi kết cuộc chiến Nam- Bắc, kẻ thắng cũng như người thua, tất cả các mặt tích cực cũng như tiêu cực đã nhanh chóng phơi bày. Giọng lưỡi loài rắn rung chuông Cộng Sản Bắc Việt nào là "Đế quốc Mỹ xâm lược, cướp nước. Nguỵ quyền Miền Nam tay sai bán nước, liếm gót giày Đế quốc Mỹ…" Sau tháng Tư 1975, đó mới là "Siêu thực dân đế quốc Tầu Cộng chính là bọn cướp nước tinh vi. Việt gian Cộng Sản súc vật, đứng đầu là đại Việt gian Hồ Chí Minh chính là bọn giết dân bán nước có hệ thống, chưa từng có tiền lệ trong lịch sử." Sau 1975 người dân cả nước VN cũng như thế giới mới thấy VNCH là một thể chế bảo vệ đất nước và người dân. Mỹ không có tham vọng xâm chiếm lãnh thổ nước khác nhưng vì quyền lợi, Mỹ không thực tâm giúp cho một Miền Nam Việt Nam tự do chưa có đủ thời gian kiện toàn, nên đã sớm non yểu. Nhưng đây cũng chỉ là nguyên nhân khách quan. Chủ quan"mất nước là do lỗi tại chúng ta mọi đàng!" Lý tưởng được trang bị cho công dân Việt từ tấm bé : "Tổ quốc trên hết. Dân tộc trước hết!" Nhưng nhiều chính trị gia, nhiều nhà quân sự cao cấp, nhiều đảng phái, tôn giáo… thực chất chỉ vì: "Bản thân trên hết. Gia đình và bè phái trước hết!" Những người lãnh đạo, những vị tướng lãnh… thật sự vì Tổ quốc vì Dân tộc thì ít và lẻ loi! Cho nên dù có hàng triệu thanh niên nhiệt huyết xả thân, đổ máu ngoài chiến trường cho những chiến thắng tạm thời thì cũng khó cứu vãn tình thế yếu kém trong chiến lược dài lâu. Bọn VC ma quỷ ngoài việc lợi dụng thể chế tự do dân chủ của Miền Nam để lôi kéo bọn trí nô, giáo gian phá thối khắp các đô thị lớn, chúng còn quỷ quyệt cài cắm gián điệp từ Dinh Độc Lập, Quốc hội, Bộ Quốc phòng trở xuống. Một tên CS chui sâu vào quân đội lên tới Trung tá rồi leo lên Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng Thượng viện như Việt gian Đinh Văn Đệ, hoặc lên tới cấp Tướng như Việt gian Nguyễn Hữu Hạnh… mà Miền Nam không "thua" sớm là do tinh thần chiến đấu rất cao của Quân lực VNCH. Nếu Việt gian CS không thắng thì bọn nầy cứ thế mà ngoi lên, ăn trên ngồi tróc, hưởng đủ thứ danh to lợi lớn. Bắc Cộng thắng, lòi đủ thứ mặt gian, chúng nổi lều bều như rác trên mặt nước triều dâng, Công giáo gian có Trưong Bá Cần (Trần Bá Cương), Nguyễn Ngọc Lan, Phật giáo gian như Huỳnh Liên, Võ Đình Cường… Văn nô như Vũ Hạnh, Cung Tích Biền, Sơn Nam…Người dân ở nông thôn bị VC cưỡng bức phải nghe theo chúng, có không ít thành phần cò mồi cốt cán, ác ôn mà sau nầy hầu hết trong bọn đã bị vắt chanh bỏ vỏ. Trí nô như bọn Nguyễn Hữu Thọ, Dương Quỳnh Hoa, Lữ Phương, Ngô Bá Thành, Lê Văn Hảo, Tiêu Dao Bảo Cự…hung hăng hí hửng trong những ngày đầu, nhưng chúng đã sớm bị loại bỏ như những miếng giẻ rách! Bắc Cộng thắng, lòi bản mặt bán nước của đại Việt gian Hồ Chí Minh và đồng bọn. Miền Nam thua, nhiều sự thật cũng đã được phơi bày, xác định rõ ai là người chiến đấu vì Tổ quốc đồng bào. Những kẻ sớm trở mặt thuộc loại "cách mạng 30 Tháng Tư" sách nhiễu hoạnh họe những người thất thế để mong giặc Cộng chiếu cố ban ơn. Những tên đánh thuê cho ngoại bang, với thời gian đã lộ bản chất, chúng sợ chết trước khi CS tiêu vong nên dù đã tháo chạy trước khi giặc đến, nay lục tục quay về quy hàng giặc Cộng, mong chúng bố thí ít tiền lẻ từ nguồn bán nước! Số nầy thì chỉ đếm được trên đầu ngón tay nhưng mức độ ô nhiễm thì vô cùng độc hại cho cuộc đấu tranh giải trừ độc tài CS. Trong nhà tù CS, có những kẻ đã sớm phản bội đồng cảnh, cam tâm làm chó săn, hăng hái làm "thi đua, tự giác, ăng ten" tố cáo, hành hạ anh em để lấy lòng bọn cai tù. Ra được hải ngoại, nay trở về nước săn gái tơ để "trả thù dân tộc!", con cái học thành tài xúi về hợp tác làm ăn với giặc. Những loại người nầy tuy không nhiều nhưng tác hại xấu xa thì rất lớn. * Hàng năm tới Tháng Tư, Đồng hương tỵ nạn CS khắp nơi lại nhắc nhở, tưởng niệm những vị Tướng, những chiến sĩ đã tự sát khi giặc Cộng tràn vào Sài Gòn và Dương Văn Minh bất lực đầu hàng. Những quan chức, những chiến sĩ VNCH hào hùng, tiết tháo, bất khuất quyết không đội trời chung với giặc Cộng gian manh, phản quốc. Nhiều vị Tướng, nhiều đơn vị trưởng chiến đấu cùng binh lính cho đến phút cuối cùng rồi rơi vào tay giặc, như hai vị nói trên. Hoặc nhiều vị đã hành xử theo cách khác, tiêu biểu như Thiếu tướng Đỗ Kế Giai: tập họp tất cả thuộc cấp dưới cờ, nói lời chia tay não nề trước khi "Tan hàng, cố gắng!" rồi lặng lẽ cùng binh lính đồng đội, chịu đựng chung cảnh ngộ gian lao khổ nhục trong ngục tù CS. Đều là những vị anh hùng xứng đáng được kính trọng, tôn vinh. 30/3/2011 nguyễn duy ân 11 0 Rate This |
TỪ BỎ LÀ HÌNH PHẠT CHO ĐẢNG NÓI DỐI DÂN
Đọc lại sử từ ngày tên culy Nguyễn văn Ba tức Hồ chí Minh , tức Trần dân Tiên , tức T.Lan , tức Lý Thuỵ…tức đủ thứ tên trôi sông lạc chợ vào Nam xin một chân phụ bếp dưới tàu của Tây tại bến Nhà rồng Saigon để kiếm ăn rồi qua Pháp làm đơn xin vào Học trường thuộc địa mong làm quan cho tây phục vụ Mẫu Quốc và bị từ chối . Tha phương cầu thực nhiều nơi với đủ thứ tên họ ngày tháng năm sinh khác nhau đến độ chẳng ai còn có thể phân biệt đâu là thật đâu là giả mãi cho đến lúc chết lại muốn nghe Xẩm hát tiếng Tàu , trối lại là sẽ đi gặp Mác ?! Chết rồi ngày cũng bị sửa tới sửa lui để tuyên truyển cho có lợi . Sợ ông Hồ chết đúng ngày Quốc khánh của cộng sản 02.09 thì xui !!! mặc dù csVN theo chủ thuyết tam vô = Vô Thần – Vô gia đình – Vô Tổ Quốc để chỉ có mỗi thứ Quốc Tế cộng sản . Nhìn lại cuộc đời của ông Hồ chằng có gì nổi bật để có thể gọi là 'Lãnh tụ' ngoài cái tài vặt khôn lõi gặp thời . Đó là chuyện ngày trước các sử gia đã nói nhiều về cuộc đời và sự nghiệp của nhân vật này . Với thời nay thì Hồ chí Minh có xin làm culy chắc cũng không ổn với thể xác như thằng nghiện thiếu thuốc , mặt như dơi tai như tai chuột thì có uống thuốc liều cũng không ai dám nhận . Con tạo xoay vần đưa Hồ lên đĩnh cao quyền lực và thảm hoạ giáng xuống Việt Nam từ bấy đến tận ngày nay . Sự thật là vậy nhưng qua mồm loa mép giải của đảng . Mấy cái lổ phun chữ mở hết công suất HCM từ tên xin làm Culy kiếm cơm biến thành 'Thánh nhân đi tìm đường cứu nước'(Sic) . Từ con rơi con rớt tá lả biến thành 'cha già dân tộc' quan tâm đến cả chu kỳ kinh nguyệt của các cháu miền nam ra thăm bác chỉ để được bác hỏi : Các cháu kinh nguyệt có đều không ?! Là cả đời vì nước vì non thì thiệt là XHCN = Xạo Hết Chổ Nói . Từ tên vô danh tiểu tốt gặp thời cao hứng chỉ mặt Vua Hùng cất lời xấc láo : 'Bác Anh Hùng . Tôi cũng Anh Hùng…….' Ngày nay các cụ cả trong Triều đình có uống mật…Binladen , bố bảo cũng không dám hổn xược vô học như tên Hồ chí Minh . Không khéo mấy mụ 'Mất gà…' chừi có nước mà đội quần cả đảng . Điểm lại để thấy Hồ chí Minh từ lúc đi kiếm cơm cho đến lúc 'bỏ cơm' đi gặp Mác tất cả đều không thật cho đến tận lúc chết . Tiếp đến là tên thiến lợn Đỗ mười gặp thời thế – thế thời hét ra nước bọt làm người dân miền bắc chết khiếp với quyền sinh sát trong tay hắn . Được cả lũ đàn em tâng bốc . Đỗ Mười quên luôn 'Tiên sinh' thuở hàn vi chỉ là tên dốt nát với đầu tóc chẻ đôi nhìn đã thấy bất lương . Quên cái nghề kiếm cơm là thiến lợn . Những tưởng đã 'thế Thiên hành đạo' . Thật tủi nhục cho người dân miền Bắc thời bấy giờ. Nối đuôi nhau là Võ nguyên Giáp 'ngài Đại tướng' lừng danh trận điện biên phủ bị Tàu cộng vạch mặt nói thẳng là 'ngài' chẳng tài cán gì nhiều tất cả là do Quân sư Tàu ( chứ không phải là không có tài ) Cho đến khi bị đàn em chơi xỏ cho về quản lý 'Lổ đẻ' chị em cũng muối mặt háo danh làm luôn mà không tự sát hay từ Quan vì bị làm nhục thì không xứng là Kẻ Sĩ . Rồi nào là 'Danh tướng' Lê khả phiêu với 'Tác phẩm' nổi tiếng 'Mênh mông tình dân' ( Sic ) theo trường phái môn lề lọt bẩy của Tàu để bán luôn ải Nam quan thì còn gì để nói đến mấy ông tướng sĩ tượng được sắp sẵn trên bàn cờ của kẻ thù phương bắc . Ôi nhục nhã nào kể xiết . Và 'Ngài' Thủ tướng' Phạm văn đồng thì với Công hàm bán nước nổi tiếng trôi sông ra biển đến tận bên tàu với đầy đủ chứng cớ và chữ ký khi đương quyền do chính Tàu cộng công bố để chiếm Hoàng Sa – Trường Sa của Việt Nam . Giặc bắn giết ngư dân VN ngay trên lãnh hải của mình , các cụ im thin thít nghe cả tiếng ruồi bay . Tuổi trẻ xuống đường chống giặc ngoại xâm thì đi Tù vì (tội trốn thuế) như trường hợp điếu cày Nguyễn Văn Hải , dùi cui roi điện vừa quất vừa chích vào những người yêu nước để Thi sĩ có nguồn cảm hứng sáng tác bài thơ : Tôi yêu Tổ Quốc tôi mà Tôi bị bắt…Tổ quốc Tôi như một miếng da lừa mỗi lần ước là mất đi một chút…Thấy nước ngập tận mông – Thấy Thánh hiền sợ quỷ – Thấy truyền thống chống ngoại xâm co rúm lại vì Tiền . Đau xót lắm đảng ơi ! Chuyện có thật hay 'Thế lực thù địch xuyên tạc' xin bỏ ngỏ câu trả lời . Đó là thời hoàng kim vay mượn của đảng . Ông chủ đích thực chính là Tàu và Liên Xô cũ tức Nước Nga bây giờ cùng khối cộng sản Quốc tế muốn nhuộm đỏ cả Châu Á để thống trị và đảng csVN chỉ là con cờ trên bàn của hai 'Đại gia' Tư bản và Cộng sản hay nói cách khác như HCM đã nói là bản thân Hồ chẳng có tư tưởng gì cả đã có Stalin – Mao – Mác nói cả rồi để khẳng định đảng csVN chỉ là tên lính đánh thuê cho khối cộng sản . Theo thời bây giờ gọi là đối tác quân sự cho nó có vẻ Chính Khách – ngoại giao . Sự thật là Tướng csVN tên nào qua Tàu đều như con chó nhỏ đúng như lời bài hát của Nhạc Sĩ Nguyễn văn Thành (www.danchuca.org). Bây giờ kiểm lại thì cũng khác gì đâu . Sao các cụ cả chẳng dám nhìn sự thật ?! Đến Thời @ thì 'Tướng tài' xuất hiện hơi nhiều . Ông Võ văn Kiệt thì có 'tác phẩm' cho công an Tiền trảm hậu tấu , bắt nhốt trước tính sau với khúc ruột ngàn dặm thì có Kiệt tác giao hưởng hay giao hợp gì đó… để lại cho ngàn sau . Nguyễn tấn Dũng thì có 'Kho tàng' không nhỏ chút nào , Cái lớn thì rước giặc Tàu về chận ngay Yết hầu Tây nguyên để có gì thì Tàu Cắt đôi Nam Bắc Việt Nam cho tiện bằng cụm từ : 'Chủ trương lớn của đảng' Bauxite hay Uranium thì xin dành cho các nhà Khoa học lên tiếng . Cái vừa thì chất lên lưng đồng bào vốn còn xương với da cục nợ 4,4 Tỷ đô-la từ Vụ Vinashin . Cái nhỏ thì vì tình 'đồng phạm' nên không kỷ luật ai dù bản thân TT thừa nhận 'thiếu sót'. Mới đây Dân chửi dữ quá buộc 'đồng phạm' đòi tái thành lập điều tra Vinashin cho có vẻ Nhân quyền kiểu gánh hát và sau cùng thì chấm chìm – Hết . Suýt tí nữa thì quên 'Danh tướng' Vũ hải Triều sai mấy chú CAM phá làng phá xóm lẫn phá hoại trên mạng tưởng mình là tướng tài lập công dân đảng , đâu ngờ đụng ổ kiến lửa nó cắn sưng mặt trốn biệt để có thời gian suy ngẫm cái thói háo danh nhưng bất tài làm bậy còn khoe khoang. Chuyện Tướng tài hay Tướng tồi của đảng hạ hồi phân giải , cái trước mắt là dân nghèo đang co thắt bao tử , Dân có chút 'máu' thì bị ngặn sông cấm chợ…Vàng & Đô-la . Xăng tăng giá không cần thông báo vì là 'bí mật quốc gia' . Cái gì quan cấm thì nên cẩn thận nhất là vàng và đô-la . Không may…đảng buồn tình sung công cho quỷ thì mơ ước làm giàu xin hẹn lại kiếp sau . Ngày nay người dân không còn mấy ai nghe đảng nói mà đang trừng mắt nhìn đảng làm . Đó là sự thật phải chấp nhận dù muốn hay không . Càng tuyên truyền dối trá càng phản tác dụng . Không còn có thể để tin bất cứ điều gì vào đảng cộng sản . Phải dẹp bỏ . không sửa đổi gì cả . Hãy can đảm thừa nhận sự thật để ra đi trong danh dự . Việt Nam quyết từ bỏ và không chấp nhận chế độ cộng sản . Các cụ cả có muốn 'Thử ' bằng cuộc trưng cầu Dân Ý ??? -Tôi nói đồng bào nghe rõ không ? Sông có thể cạn núi có thể mòn song 'chân lý'…ấy không bao giờ khá nổi . -Tại bác thều thào các cụ cả nghe không rõ thành ra : 'chân lý'…Ấy không bao giờ thay đổi . Thế nên Việt Nam ngày nay như Lão hành khất về chiều bác ạh ! Kiếp sau , Nếu có ! bác đi Nga đi Tàu hay đi đâu tuỳ bác , làm ơn tránh xa Việt Nam cho dân con nhờ / Con lạy bác thêm trăm ngàn lạy nữa để bác báo mộng cho đảng cộng sản của bác hãy trả Tự Do cho người Việt Nam chúng con nha bác . nguoithathoc1959 8 0 Rate This |
Trải lòng của cô gái bị bán vào nhà chứa năm 13 tuổi
Thứ năm, 31/3/2011, 10:34 GMT+7
|
| Ảnh minh họa: Hà Anh. |
Thu kể gia đình cô sống tại huyện Cát Hải, Hải Phòng. Cha qua đời vì bạo bệnh khi cô mới 3 tuổi. Ít lâu sau, mẹ đi lấy chồng và bế theo đứa em để lại Thu sống cùng bà nội.
Gương mặt bầu bĩnh và trắng trẻo, cô gái bước sang tuổi 15 nhớ lại khi ấy ở cách nhau không xa nhưng Thu chẳng được hưởng tình cảm của mẹ. "Em chẳng xin tiền cũng chẳng mong gì khác. Mỗi lần gặp mẹ chỉ muốn được vỗ về an ủi, nhưng điều đó cũng chẳng được. Nhiều lúc tủi thân lại chui vào góc khuất khóc mà chẳng dám cho bà biết chuyện", cô nghẹn giọng.
Khi bà phải nhập viện, Thu sống bơ vơ lúc mới 12 tuổi. Cô bỏ học suốt ngày tụ tập với đám bạn lêu lổng. Để có tiền ăn chơi, cả bọn thường trộm con gà, con mèo và thậm chí là cả buồng chuối xanh của hàng xóm để mang bán... Khi không "xoay" được đồ của những người xung quanh, Thu trộm nồi niêu, xe đạp trong nhà.
Hồ sơ cảnh sát thể hiện, nhóm teen này gây ra nhiều vụ trộm đã bị chính quyền nhắc nhở nhưng vẫn chứng nào tật đó. Khi công an đang làm thủ tục đưa Thu vào trường giáo dưỡng thì cô bỏ nhà.
Thu kể khi ấy theo chân bạn đến xin việc tại một quán cà phê trên đường Nguyễn Văn Linh. Tưởng chỉ bưng bê đồ uống, được ăn nuôi hàng tháng và có lương song đứa trẻ 13 tuổi bất ngờ khi ông bà chủ cho hay đã bỏ 15 triệu đồng để mua cô về. Chủ quán ép Thu ký giấy nợ, làm việc cho họ để trừ vào lương. Sau những trận đòn, đứa trẻ chấp nhận làm theo yêu cầu. Vài ngày sau, Thu được chở đến một động mại dâm ở thị xã Đồ Sơn.
"Ở đây được khoảng một tuần thì em phải "tiếp" một ông khách từ Hà Nội. Trong lúc nói chuyện em đã khai tuổi thật, ông này vội bỏ ra ngoài...", Thu nhớ lại.
Sau lần để hụt mất ông "khách sộp", đứa trẻ 13 tuổi bị những trận đòn thừa sống thiếu chết và tiếp tục bị đẩy vào một quán karaoke. Do khách chê vì có dấu hiệu bị trầm cảm, Thu bị đưa về Hà Nội bán cho một chủ nhà nghỉ. Nhưng người mua từ chối vì vóc dáng cô quá nhỏ.
Thu bị đưa về Hải Phòng tiếp tục thành món hàng mua đi bán lại tại nhiều nhà chứa. Sau một lần bỏ trốn bất thành, cô bị đánh, nhốt trong căn phòng tối liên tục bị bắt bán dâm. Cuộc đời của Thu "sang trang" khi được Công an Hải Phòng giải cứu trong đợt truy quét tệ nạn xã hội...
Với hành vi trộm cắp trước đó, Thu bị chuyển vào trường giáo dưỡng. Sau những tháng ngày được ăn học và rèn giũa, cô nữ sinh tuổi trăng rằm hớn hở bảo: "Em sẽ làm lại cuộc đời để bà có nhắm mắt cũng thấy yên lòng. Bà đang mong em về nhiều lắm...".
Hà An
h
Chùm ảnh: Hiện trường nhà 5 tầng đổ sập ở Hà Nội
31/03/2011 18:29:26
Trần Hải |
Lời giải của lịch sử: Trung tá Công An Việt cộng Nguyễn Văn Ninh đã giải oan cho Tướng Cảnh sát Quốc Gia Nguyễn Ngọc Loan
Thursday, March 31, 2011
Lời giải của lịch sử: Trung tá Công An Việt cộng Nguyễn Văn Ninh đã giải oan cho Tướng Cảnh sát Quốc Gia Nguyễn Ngọc Loan-Lê Tùng Châu
Cuộc nội chiến Nam – Bắc Việt Nam trong hai mươi năm 1954 - 1975 đã làm tốn hao bao giấy mực bàn thảo lập luận phân tích, trong thời gian chiến cuộc diễn tiến cũng như ngay cả khi nó đã tàn đến những 36 năm (tính đến nay) vẫn không ngớt những lời lẽ chân thành có, ác ý có, hoặc “lèo lái” tính chân thực của cuộc chiến ấy cho có lợi với dự mưu của mình (theo kiểu “tỉa ngón chân cho vừa chiếc giày”) có…đã viết ra, nói ra, tuôn ra…Nhưng có ai ngờ được, lịch sử, bằng cái lặng lẽ dễ hiểu chân phác của mình, đã giúp công luận có được những lời giải giản dị mà chính xác nhất thế nào là quốc gia, là cộng sản, là xâm lăng, là tự vệ, là “kìm kẹp”, là nô lệ, là giải phóng, là tự do, là nhân bản, là tà ngụy, là chính nghĩa!!???
Tôi muốn trình bày những tóm tắt nêu trên qua 2 hình ảnh giết người của 2 sĩ quan cảnh sát công an của 2 bên, miền Bắc cộng sản, và miền Nam quốc gia: Trung tá Việt cộng (VC) Nguyễn Văn Ninh giết ông Trịnh xuân Tùng (thường dân), ngày 28/02/2011 ở Thịnh Liệt, Hà Nội, và Trung Tướng Cảnh Sát Quốc Gia (CSQG) Nguyễn Ngọc Loan, hạ sát Việt cộng Nguyễn văn Lém (bí danh Bảy Lốp, đặc công cộng sản hoạt động ngay tại Saigon) ngày 01/02/1968 (mồng Ba Tết Mậu Thân) ở Thị Nghè, Saigon.
Ta thử so sánh 2 hành vi tương đương này để tìm ra lời giải của lịch sử:
Tướng Loan hạ sát Bảy Lốp ngay tại chiến trường khói lửa Thị Nghè vì y là một tên VC đặc công đã sát hại cả gia đình một sỹ quan Cảnh Sát Quốc Gia (Trung Tá Nguyễn Tuấn) ở Thị Nghè vào ngày Tết, ở Saigon, trong vụ tấn công vào toàn miền Nam Việt Nam của công sản miền Bắc hồi Tết Mậu Thân 1968. Không riêng Tướng Loan mà ngay cả bao Cảnh Sát Dã Chiến dưới quyền chỉ huy trực tiếp của ông, cho đến các binh sĩ Mũ Nâu Tiểu Đoàn 30 BĐQ của Liên Đoàn 5 Biệt Động Quân, quân lực VNCH -đơn vị tăng viện cho “Mặt Trận Hàng Xanh” thời điểm ấy, cũng thề sẽ bắt giết sạch tốp đặc công VC hoạt động len lỏi ở mặt trận này, bởi chúng vô cùng man rợ giết đàn bà trẻ em hoặc bất kỳ thường dân nào muốn ra khỏi khu vực giao tranh, chúng hiểu họ là tấm lá chắn hữu hiệu cho chúng, gây khó khăn cho phía quốc gia không ít, vì bao lâu còn đồng bào trong vùng này thì mục tiêu tái chiếm Hàng Xanh-Thị Nghè tiến triển rất chậm và nguy hiểm. Tướng Loan đích thân dàn trận và chỉ huy Cảnh Sát Dã Chiến vây bắt toán đặc công khát máu này.
Tướng Loan xử tử tên giặc trong bối cảnh chiến tranh thập phần nguy hiểm và tràn đầy cảm xúc “nóng” tức thì của người lính trong chiến trận: cả gia đình thuộc cấp của ông bị hạ sát, thảm cảnh dân lành chết chóc bởi VC, cảnh thủ đô Saigon “diêm dúa” bỗng bị tàn phá ra thân tàn ma dại trong mấy ngày Tết, bao phẫn uất của các đơn vị tái chiếm Hàng Xanh… như dồn hết vào phút xử tử vội vã kia, và Tướng Loan đã bị Eddie Adams ghi hình ngay khi ông siết cò súng vào đầu Bảy Lốp ngay tại chính cái nơi mà hắn vừa giết hại biết bao dân lành mấy ngày Tết vừa qua.
43 năm sau:
trích: “…Buổi chiều, bố em và ông xe ôm quay lại để nộp phạt thì ông xe ôm cãi là ông ấy đúng chứ không sai, ông không có trách nhiệm nộp phạt như vậy, nhưng bên công an không chịu. Thế là hai bên xảy ra cãi vã. Ông công an lao vào bóp cổ ông xe ôm. Khi ông ấy bóp cổ ông xe ôm như vậy thì bố em có gỡ tay ông ấy ra và bảo: “Ông là công an mà ông lại bắt dân, đánh người như thế à?”, rồi bố em cũng chấp nhận sai và xin nộp phạt 100.000 đồng, nhưng ông ấy không chịu và đòi 150.000 đồng.
Sau đó hai bên giằng co và chẳng may tay bố em vung phải mặt ông ấy, thế là ông ấy dùng dùi cui và đồ vật cứng đập bố em. Ông đánh vào đầu, vào gáy và bố em ngã xuống. Khi bố em ngã xuống, ông ấy tiếp tục hô hào thêm 5, 6 dân phòng nữa lao vào đấm đá bố em túi bụi. Sau khi đấm đá xong thì xích bố em vào một gốc cây rồi sau đó gọi xe đưa về phường.” –hết trích (1).
Chữ “ông công an” cô Tiến nói trong đoạn trên là Trung tá VC Nguyễn Văn Ninh, công an phường Thịnh Liệt.
Tóm lại là chỉ vì 50 ngàn. Trời hỡi!!! Động cơ giết người của đảng viên cộng sản sao mà “bèo” quá vậy??? sao mà dễ giết người quá vậy??? (Nói “dễ” là vì tôi đã thấy nhiều người đi chùa cúng Tam Bảo những tờ 500 kia, hay cứu trợ, từ thiện…nghĩa là Giúp Người!). Còn viên Trung Tá này muốn lấy đủ 150 ngàn cơ, ông Tùng xin nộp 100 ngàn tức là “giảm” 50 ngàn, y không chịu! Trong thời bình, một đất nước “có nhiều kỳ tích kinh tế thế giới phải thừa nhận” (2), không có “bối cảnh” gì hết, không có phẫn uất nào, “động cơ cách mạng” nào cũng không, một sĩ quan công an giàu có của một chế độ không bị ai xâm lăng quân sự hết, không bị tí teo đe dọa nào, có đàn anh lớn 16 chữ vàng che bao phía bắc, lại được biết bao nhiêu nước “tư bản giẫy chết” phương Tây ưu ái cấp viện hàng tỉ dô la Mỹ mỗi năm, được “khúc ruột ngàn dặm” là cộng đồng người Việt hải ngoại (phản quốc chạy theo đế quốc) gởi về tì tì chục tỉ đô mỗi năm, mà chế độ ấy -còn không ngớt la làng về mình, nào là “…dân chủ công bằng văn minh nghĩa tình” (!!!) -lại giữa ban ngày thẳng tay đánh đến chết người dân lành vô tội như đánh kẻ thù. Không Giúp Người thì thôi, sao còn Hại Người???
Không ai chụp hình hết. Không có AP nào vào đây “tác nghiệp” mà ăn giải hết! Không cả một động tác ăn năn liên đới trách nhiệm nào nào của “lãnh đạo” của Trung tá Ninh luôn! Từ thượng cấp trực tiếp của Ninh là công an Hà Nội cho tới những tên già chóp bu của cái đảng Ninh đang theo….cũng tuyệt câm nín!
Ông Tùng qua đời, được thân nhân đem về quàn để chờ ngày chôn cất (sau khi có kết quả pháp y, mà nghĩ Hà nội khéo bày đặt: rõ ràng đánh chết người ta thế kia, hỏi còn giám định nỗi gì???), nhưng suốt 9 ngày sau vẫn “chưa có” nghĩa là không có! Rồi người nhà cũng đưa ông đi an táng ở nghĩa trang thôn Tử Dương. Công an chìm nổi túc trực quanh nhà quàn, vận động gia đình ông Tùng mau lẹ chôn cất và dò xét xem có “tác động hoa nhài” của nhân dân mượn tang lễ ông Tùng để vùng lên xuống đường hay không, chỉ thế thôi, vẫn chỉ sợ nơm nớp một nỗi: sợ bị lật đổ! Bất công oan nghiệt cho dân lành thì thây kệ, chẳng còn tâm trí đâu mà ngó tới!
Cả 600, 700 tờ “báo” ăn lương của đảng cũng chả kém cạnh chủ: không một dòng nào chứng tỏ lương tâm nghề nghiệp, điều tra … hòng thực hiện vai trò “xung kích trên mặt trận truyền thông” hết, chỉ đưa tin một cách vô cảm như thể chuyện của ai kia xa lạ chả phải đồng bào mình, ít nhiệt tình, nhiều dấu diếm sự thực, như thể có ma trên đầu ngọn bút của họ vậy, nghĩa là không hề tự vấn lương tâm, săn tin trung thực và công bằng để phần nào an ủi thân nhân nạn nhân hoặc sòng phẳng với biết bao “bạn đọc” dấu yêu của họ cả! Tất cả im lặng. Như một bầy cừu ngu ngơ và đớn hèn chấp nhận! [Ta thử liên tưởng liên tưởng một tí tới vụ TS Cù Huy Hà Vũ, sau khi “gài độ” được cô Quỳnh vào phòng TS Vũ đang thuê ở KS Mạch Lâm, công an VC vừa bắt TS Vũ vừa mừng reo lên là ông “quan hệ bất chính” với 2 cái bao cao su “đã qua xử dụng”, thì thôi tất tần tật, từ “báo” cho tới “tướng” (Hoàng công Tư) của chế độ bỗng nhanh như quạ, đăng tin hăng hái, họp báo hăng say, tuyên bố hăng tiết…ngay tắp lự!]
Điểm duy nhất khác biệt giữa 2 sự việc –và cũng là điểm then chốt khi so sánh, nhận định- là hồi 1968, có ký giả hãng AP, Eddie Adams chụp được tấm ảnh Tướng Loan hành quyết tên giặc cộng phi nhân này- Bảy Lốp Nguyễn văn Lém- ngay tại chiến trường Thị Nghè, Saigon đang trong khói lửa (ký giả này và đã leo lên tột đỉnh vinh quang nghề nghiệp khi anh ta nhận được giải thưởng Pulitzer năm 1969 nhờ bức ảnh ấy), còn Trung tá VC Nguyễn văn Ninh cùng 5,6 bộ hạ ở bến xe Giáp Bát Hà Nội thì thoải mái đánh hội đồng ông Trịnh Xuân Tùng trọng thương đến gãy cổ, và bỏ mặc suốt 6 giờ đồng hồ, từ 3:30 PM cho đến 9:30 PM ngày 28/02/2011 mới được đưa vào bệnh viện trong khi tay vẫn bị khóa còng số 8. Ông Tùng chết ngày 8/3/2011 sau khi qua 2 bệnh viện Bạch Mai rồi Việt Đức. Và không có ký giả “danh tiếng” nào chụp ảnh để kiếm giải cả!
May mà vào thời computer này, diễn biến, hình ảnh cũng như tường trình chi tiết của bao Blogger trong ngoài nước, các đài phát thanh quốc tế…còn đa dạng, rõ nghĩa hơn mồn một, hơn hẳn cái bức ảnh vô tri phiến diện và bất công kia của Eddie Adams, đến độ chỉ cần kể chuyện ông Trịnh Xuân Tùng bị đánh chết chỉ vì xin “mặc cả” từ 150 ngàn xuống 100 ngàn mà Trung tá Nguyễn văn Ninh không chịu, thì ai nghe cũng muốn khóc và nguyền rủa cộng sản một cách căm phẫn!!! Hành động của Ninh đã rõ là một phản ánh trung thực bộ mặt của chế độ Hà nội, sau một lớp dày thời gian tác ác, đã kết tụ trong bàn tay sát thủ Nguyễn văn Ninh (3)
Thế nhưng oái oăm cho chuyện đời là ở chỗ: người người, ai cũng thích có một cái gì đó kìa, cho nó dễ tin, dễ thấy (như tấm ảnh của Eddie cơ), chứ đòi hỏi phải suy xét nghĩ ngợi lập luận logic thì …mệt quá. Tánh thì chây lười ỷ lại, nhưng cứ muốn có một thế giới khả dĩ công bằng cơ để mà sống! Không thích vào bếp, mà lại thích có bàn thức ăn ngon! Đó là thực tại bạc bẽo của bao nhà trí thức tiên phong làm cách mạng phải chịu, xin ai ơi chớ vì thế mà sao nhãng, và cũng chớ vì thấy tính bạc bẽo kia của quần chúng mà thui chột chí trượng phu!
Sau 1975, lời nói cửa miệng của bao cán bộ đảng viên cộng sản thường để biện minh cho các trọng tội của phe miền bắc sát hại biết bao người Việt trong cuộc chiến, là: chiến tranh thì phải có giết chóc! Ý nói không sao tránh khỏi, như thể ngụy biện rằng họ không cố ý giết người qua các sự kiện Mậu Thân, Đại lộ kinh hoàng (Mùa hè đỏ lửa 1972) và nhiều vụ khác. Sau khi miền Nam lọt vào tay cộng sản, cho đến giờ, rất nhiều người Việt thoải mái chấp nhận luận cứ này không chút áy náy, suy xét…giờ đây liệu có thấy Tướng Loan chẳng có tội gì không??? Có tự so sánh 2 hình ảnh giết chóc nêu trên không? Có thấy rằng các sự kiện “lịch sử”, các giải thưởng, các hãng thông tấn “quốc tế” tiếng tăm…trong khá nhiều trường hợp, là “vô tri” không? Thông tin họ đưa cũng chỉ là thông tin mà thôi, còn kết nối các sự kiện lại cho logic, lập luận nhận định sao cho sát thực nhất…đòi hỏi ở người nhận tin tức cả một quá trình học hỏi suy nghiệm chân thành, thực với mình, thực với người, không ngừng tự vấn, hoài nghi, nhìn thẳng vào sự việc trước mặt mà đừng để chút tư dục nào lẫn vào trong ấy, mới mong được chút nào trung thực.
Tôi chẳng nên nói thêm nữa rườm lời bởi tới đây hẳn bạn cũng đã đọc thấy sự thực như tôi, chỉ xin hỏi bạn đọc một câu thôi, để mong bạn một trả lời thành thật, rằng: nếu trong bài này bạn thay cho “Tướng Loan” là chế độ VNCH và “Trung tá VC Ninh” là chế độ cộng sản Việt Nam, thì có phải đó là Lời Giải Của Lịch Sử không???
Để chúng ta khỏi phải tốn nhiều hơi sức bận tâm với những nọc độc thọc gậy bánh xe, ly gián vớ vẩn của đám công an mạng, viết bài bừa bãi gây lung lạc cho chính nghĩa quốc gia (4), ngăn trở sự đoàn kết sức mạnh chính nghĩa của người Việt trong và ngoài nước đang ngày càng tiến đến chỗ đồng quy, mà tôi tin chắc chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, khi tập hợp đông đảo những tên Nguyễn văn Ninh “tiềm năng” làm rốt ráo vai trò đao phủ của nó với chế độ Hà Nội, tất cả chúng ta sẽ có bao nhiêu việc để làm mà tái thiết quốc gia.
Saigon, 26/3/2011
Lê Tùng Châu
-----------------------------------------
(1): http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Policeman-beats-a-citizen-causing-spinal-cord-injury-and-death-03092011122637.html
(2): lời Nguyễn thiện Nhân (NTN) khi mới được cho làm “bộ trưởng GDĐT” hồi 2003, trả lời công luận về việc các thầy cô giáo nhận tiền, của đút lót của phụ huynh học sinh (PHHS) để chấm bài đểu (cho cao điểm lên sai với thực tế) với giọng điệu ngụy biện rẻ tiền, đại khái như sau:
- có Cầu thì có Cung, ý nói có người “xin” nâng điểm thì mới có người “cho”, vậy thầy cô không chịu lỗi một mình mà có sự tòng phạm của PHHS nữa! (Riêng luận điệu này, NTN bị mắng tơi tả)
- nhưng không vì đó nền GD của VN là xấu, vì từ hồi đổi mới, nó đã đào tạo được những trí thức đem lại kỳ tích kinh tế cho VN mà thế giới công nhận…..
(bài đăng trên “báo” Tuổi Trẻ, Saigon, sau ngày khai giảng niên khóa mới 2003-2004)
(3): Tôi vừa mở thêm Chuyên Trang này: http://letungchau.blogspot.com/p/tin-van.html
Mong bạn đọc xem và cùng đóng góp tin bài. Vì tôi tin chắc những hành động hiển thị tội ác và tính phi nghĩa của chế độ Hà Nội còn tiếp nhiều. Mong mỗi người một tay góp nên “Hồ Sơ Công An Cộng Sản Đánh Giết Dân”. Chân thành cám ơn các bạn.
(4): bài “Hãy để VNCH lùi vào dĩ vãng...” của Tiên Sa
http://letungchau.blogspot.com/2011/03/loi-giai-cua-lich-su-trung-ta-cong-viet.html?max-results=10
